Hết lễ hội, Phật cười!
10.04.2010 05:59
Những đồng tiền mệnh giá 200, 500, 1000, 2000 và thậm chí là 5000 đồng bay lả tả xuống núi như lá rụng hay rải đầy từ bệ thờ xuống nền đất, cắm vào đầu, nhét vào tay tượng Phật, găm trên đầu, lên vai, để lên cả gốc cây, bất cứ nơi nào mà họ có rằng có chút “linh thiêng”. Phật chỉ đứng yên!
Nguồn: http://phatgiaovnn.com (Phật Giáo Việt Nam Net)
Ngày nhỏ, bà thường dậy, chùa là chốn linh thiêng nên
khi đi chùa phải ăn mặc nghiêm trang. Áo phải mặc áo dài tay, quần
thì phải mặc quần dài, đầu tóc gọn gàng. Đặc biệt, vào chùa ăn nói
phải nhỏ nhẹ, và đi lại khẽ khàng, không được cười nói to, không phát
ra tiếng động, như thế mới thể hiện được lòng thành kính của mình với
Đức Phật và giữ được sự tôn nghiêm, thanh tịnh trong chùa.
Bà còn nói, đi chùa không chỉ cầu những điều tốt đẹp cho bản thân và gia
đình mình, mà hơn hết là còn học chánh pháp, và tu đức hạnh của mình,
noi theo gương lành của Phật, tu sửa tâm tánh, làm điều thiện điều
tốt và tránh xa cái ác.
Hay những lúc nào tâm tưởng bị rối bời, ta vào chùa tĩnh tâm suy nghĩ
lại mọi chuyện để tìm ra những hướng giải quyết và giải tỏa xoa dịu
phần nào nỗi bực dọc não phiền.
 |
| Việc đi chùa không còn
như lời bà nói ngày xưa. Ảnh minh họa |
Bây giờ đi chùa thấy mọi thứ khác xa, không còn như lời bà nói ngày xưa.
Người ta đi chùa với tâm thế khác. Tuy tiền công quả cho chùa lớn, lễ
dâng Phật nhiều hơn ngày xưa đấy nhưng tấm lòng thành kính với Phật
thì ít dần đi.
Nhìn các phật tử của mình lên chùa, Phật làm sao mà không khỏi đau lòng
cho được? Những điều chướng tai gai mắt, những phản cảm cứ hằng ngày
phơi bày ra.
Muốn tìm một chỗ thanh tịnh để tĩnh tâm hay tìm một tảng đá dưới bóng
mát tàn cây, nghe tiếng gió thì thào, giọng chim líu lo trong cành râm
cũng khó.
Tiếng chuông chùa, tiếng gõ mõ, tiếng cầu khấn đã khuất dần, thay vào đó
là âm thanh hỗn tạp, gọi nhau í ới, cười nói vô tư, tiếng chuông điện
thoại.
Tiếng người ta chèo kéo mua hàng, của các dịch vụ viết giấy sớ đổi tiền
lẻ, bán đồ linh tinh, của những thứ chặt chém.... và cả những chuyện
móc túi, khi chen lấn phắp hương, ăn xin trước cổng chùa. Mọi thứ thật
xô bồ như ngoài chợ, ngoài đường?
Người dẫm lên người, lễ chồng lên lễ, vàng mã cháy đêm cháy ngày, khói
hương nghi ngút và tiền lẻ thì rải tràn khắp nơi, dưới giếng, trên cầu…
Những đồng tiền mệnh giá 200, 500, 1000, 2000 và thậm chí là 5000
đồng bay lả tả xuống núi như lá rụng hay rải đầy từ bệ thờ xuống nền
đất, cắm vào đầu, nhét vào tay tượng Phật, găm trên đầu, lên vai, để
lên cả gốc cây, bất cứ nơi nào mà họ có rằng có chút “linh thiêng”.
Thật tủi thân cho Phật! Chỉ đứng yên...
Đức Phật ơi người ngồi đấy chắc phải đau tai lắm khi nghe thấy tiếng
người ta văng tục chửi bậy trong chùa? hay những tiếng chuông điện
thoại reo réo với đủ thứ nhạc chế: Bẩm cụ có điện thoại, Anh ơi vợ anh
gọi... pha lẫn các bài hát rock, hiphop… đơn âm cho đa âm, tiếng Anh,
tiếng Hàn.
Và càng nhức mắt hơn khi phải nhìn những phật tử của mình quần cộc áo
hai dây đang chắp tay khấn, vái mà hở cả một phần lưng, phần mông. Chắc
đức Phật, người đã phải xấu hổ lắm khi mà những phật tử của mình vận
thứ thời trang như ngoài đường ngoài chợ mà cầu duyên mà cầu tài danh,
cầu tài lộc và vô tư vừa nhai kẹo cao su bốp bép trong mồm.
Đức Phật, luôn dạy phải chúng ta làm điều thiện, điều tốt, phải tu tâm
tích đức. Nam mô a di đà phật, thế mà có không ít người, thay vì cầu
mọi điều tốt đẹp cho bản thân và mọi người xung quanh, đã cầu những lời
độc ác, cầu những lời làm hại người khác.
Nam mô a di đà phật, con lạy cho con quỷ cái… chết đường chết chợ vì nó
đã phá vỡ hạnh phúc gia đình nhà con. Khiến vợ chồng phải ly tán,
khiến bố phải xa con? Ở hiền thì gặp lành, gieo nhân nào gặp quả ấy. Đó
là lời Phật dạy.
Đã hết mùa lễ hội. Phật lại có thể cười.
Theo: bee.net.vn
Nguồn: http://phatgiaovnn.com (Phật Giáo Việt Nam Net)